изумить
•
verb, perfective | ||||
| ||||
| imperfective: изумлять | ||||
| Future | ||||
| я | изумлю •![]() |
мы | изумим •![]() | |
| ты | изумишь •![]() |
вы | изумите •![]() | |
| он/она/оно | изумит •![]() |
они | изумят •![]() | |
| past tense | ||||
| он | изумил •![]() | |||
| она | изумила •![]() | |||
| оно | изумило •![]() | |||
| они | изумили •![]() | |||
| imperative | ||||
| ты | изуми •![]() | |||
| вы | изумите •![]() | |||
| verbal adverb | ||||
| verbal adverb | изумив •![]() | |||
| participle | ||||
| past active | изумивший •![]() | |||
| past passive | изумлённый •![]() изумлён • ![]() |
|||
