наследить
•
verb, perfective | ||||
| ||||
| imperfective: следить | ||||
| Future | ||||
| я | наслежу •![]() |
мы | наследим •![]() | |
| ты | наследишь •![]() |
вы | наследите •![]() | |
| он/она/оно | наследит •![]() |
они | наследят •![]() | |
| past tense | ||||
| он | наследил •![]() | |||
| она | наследила •![]() | |||
| оно | наследило •![]() | |||
| они | наследили •![]() | |||
| imperative | ||||
| ты | наследи •![]() | |||
| вы | наследите •![]() | |||
| verbal adverb | ||||
| verbal adverb | наследив •![]() | |||
| participle | ||||
| past active | наследивший •![]() | |||
| past passive | наслеженный •![]() наслежен • ![]() |
|||
